Lần đầu luôn đáng nhớ
Đến tận bây giờ và có lẽ mãi về sau Rùa vẫn khó mà quên được chuyến trekking đầu tiên của mình – Cực Đông Mũi Đôi năm 2015. Tuy bỡ ngỡ, ngơ ngác, hoang mang đủ cả nhưng vui vô cùng. Hành trình Cực Đông năm đó bắt đầu một cách đầy ngẫu hứng. Chỉ là hỏi nhau bâng quơ: “Đi trekking bao giờ chưa? Đi trekking không?” Mà vỏn vẹn vài tiếng sau, cả nhóm Rùa đã quyết định dành 2 ngày trong chuyến du lịch Phú Yên để trekking Cực Đông – Mũi Đôi. Cũng là điểm đón bình minh sớm nhất lãnh thổ Việt Nam. Nhóm gồm 3 nam, 3 nữ vốn quen đi chơi nhẹ nhàng. Không ai lường trước được sẽ mệt cỡ nào, cần chuẩn bị gì, chỉ tìm mua một cái lều cắm trại. Hồi đó ít người dẫn đường ra Mũi Đôi, lại gọi gấp ngay trước ngày đi nên ai cũng kẹt đoàn khác. Tụi mình đành tự đi vậy.Đi thôi!
Sáng hôm sau, nhóm xuất phát từ Tuy Hòa (Phú Yên) đi Đầm Môn (Khánh Hòa). Đến nơi tìm nhà dân gửi xe, mua nước, đồ hộp, bánh kẹo, than củi,… Đường thì được một anh bạn từng đi chỉ lại sơ. Vậy là với 100% háo hức và 0% kinh nghiệm, cả nhóm lên đường, quả là những chiến thần trekking… Đó là lần đầu tiên Rùa biết đến cảm giác đi đoạn đường dài trên cát lún. Dưới cái nắng gay gắt ngày hè, mồ hôi lã chã rơi. Mà mới đầu hành trình nên sức còn dồi dào lắm, mọi người nói chuyện rôm rả, cười đùa với nhau suốt.
Đoạn đường ven biển, vừa đi vừa ngắm cảnh rất vui
Bị lạc, quanh quẩn mấy tiếng trong rừng
Khởi đầu vui tươi là vậy, nhưng sau khi leo vài con dốc và vào đường rừng, mọi người cũng lặng lẽ hơn. Một phần vì thấm mệt, một phần do phải tập trung nhìn đường đi. Vậy mà vẫn lạc, có lẽ vì rẽ nhầm ở một ngã ba. Loanh quanh mãi không tìm được đường ra biển. Nhiều lúc nhóm ngồi lại chờ hai bạn định hướng tốt đi trước xem thử, ổn thì quay lại đi cùng mọi người. Những vệt nắng càng thưa, tụi mình càng nghe rõ tiếng thở gấp, tiếng trống ngực thình thịch của nhau. Không ai bảo ai nhưng có lẽ tất cả đều nghĩ đến vài tình huống xấu. Với một tấm chiếu mới như Rùa khi ấy, viễn cảnh qua đêm trong rừng khá đáng sợ. May thay, trời vừa tắt nắng thì tụi mình tìm đến gần Bãi Rạng. Ai cũng mừng húm khi thấy ánh lửa và tiếng nói cười của đoàn đang cắm trại tại đó.
Ảnh: Hans Isaacson
Bữa bánh mì cá ngon nhất trên đời
Đặt chân xuống bãi cát cũng là lúc trời tối hẳn. Tụi mình lụi cụi soi đèn pin cho nhau dựng lều, nhóm lửa, hâm nóng đồ hộp ăn với bánh mì. Bụng đói thì món gì cũng thành cao lương mĩ vị, lần đầu thấy bánh mì chả, bánh mì cá hộp ngon dữ vậy. Đang nhai khí thế thì anh dẫn đoàn bên kia bưng qua tô cháo hải sản kêu ăn cho vui, ấm bụng. Rồi anh lại vội quay về nướng đồ ăn cho đoàn. Có lẽ nhìn từ xa, đống lửa nhỏ cùng mớ lương thực dã chiến của tụi mình… trông thảm quá? Nghĩ lại, hồi nãy nhóm anh hú hét quơ tay quá trời để chỉ tụi mình hướng đi đúng xuống bãi biển. Nhưng tới nơi lo chuẩn bị lều trại chưa kịp qua cảm ơn người ta, vậy mà…Đi Cực Đông mà ngủ nướng, bỏ lỡ bình minh
Lần đầu cắm trại của Rùa trôi qua vậy đấy. Không rượu thịt linh đình, không hàn huyên bên lửa trại, không nhạc, không đèn lung linh. Chỉ có giấc ngủ chập chờn vì lạnh và đau lưng. Cả nhóm có ai biết tấm cách nhiệt hay túi ngủ là gì đâu. Cũng không biết thì ra lều 6 người mà đúng 6 người nằm sẽ chật ních, haha. Nhưng vì mệt nên cả bọn vẫn ngủ thiếp đến sáng, lúc dậy thì mặt trời… đã lên từ lâu. Này thì đi ngắm bình minh sớm nhất Việt Nam. Thôi cứ vọc biển xíu rồi dọn đồ ra chóp Mũi Đôi. Có điều chưa ai biết ra chóp thế nào và quay lại làm sao. Mới hôm qua còn lạc trong rừng, nước uống cũng gần hết.
Balo và đôi giày cùng mình khám phá Cực Đông
Anh T – người đẹp trai nhất Cực Đông lúc bấy giờ trong mắt mình
Lo thì lo mà đi thì đi. Tinh thần tuổi trẻ (chưa trải sự đời) lúc ấy thật không đùa được đâu. Nhưng vừa leo được vài tảng đá, đã thấy anh dẫn đoàn hôm qua đang đi ngược lại. Lúc này đã biết anh tên T, anh T khoát tay ra hiệu, lại đây anh dẫn ra chóp. Anh còn hỏi mấy đứa đi bộ hay đi thuyền về, gọi trước chưa. Khi đó Rùa mới nhận ra anh T quay lại chỉ để tìm nhóm mình. Chắc anh không yên tâm khi thấy tụi mình ít người mà có vẻ lơ mơ. Thế là bọn mình được dẫn ké, đu dây lên chóp Mũi Đôi ké (lúc đó chưa có thang dây như bây giờ). Chưa hết, còn đi ké thuyền, xe của đoàn anh về lại chợ Đầm Môn nữa, hên dễ sợ. Anh T cũng kiệm lời lắm, chẳng nói gì. Anh chỉ dặn tụi mình mốt có đi đâu không được chủ quan như vậy nữa. Về đến nơi, nhóm đòi gửi ít phí dẫn đường tàu xe. Anh T chần chừ chút mới nhận, có lẽ cho tụi mình đỡ ngại.Khép lại hành trình khám phá Cực Đông, Mũi Đôi
Chia tay vị cứu tinh, tụi Rùa lên xe về Tuy Hòa mà lòng bồi hồi. Dòm nhau thấy thật may vì không ai bị gì. Vậy là cả nhóm đã có thêm một kỉ niệm đáng nhớ ở Mũi Đôi, Cực Đông Tổ quốc. Tự hứa sau này có đi đâu xa, nhất là cắm trại, leo núi hay trekking thì phải tìm người dẫn đường và chuẩn bị thật kĩ. Cảm ơn tất cả vì suốt chuyến đi, trong lúc hoang mang nhất vẫn không than trách câu nào, chỉ ở bên và động viên nhau. Cũng thật biết ơn anh T đã nhiệt tình giúp đỡ dù chẳng quen biết tụi mình.“Được người khác giúp đỡ, cũng như được giúp đỡ người khác, đều là điều tuyệt vời.”Sau này, qua nhiều chuyến đi, thường xuyên nhất là đi trekking, Rùa gặp thêm nhiều người tốt như anh T ở Cực Đông năm ấy. Bản thân Rùa cũng có lúc được là một người như vậy, sẵn lòng giúp đỡ người khác khi họ cần. Được người khác giúp đỡ, cũng như được giúp đỡ người khác, đều là điều tuyệt vời. Những khoảnh khắc ấm lòng đó thật sự khiến cho từng hành trình trở nên ý nghĩa hơn…
Chuyện trên đường đến điểm Cực Đông Rùa Discovery – Rùa Kể Chuyện




