Dưới bầu trời đêm đầy sao, bên ánh lửa bập bùng ấm áp, khoảng cách giữa những con người xa lạ dường như tan biến. Mình nhận ra, ai cũng có những gánh nặng riêng, những nỗi niềm riêng, nhưng khi được sẻ chia, mọi thứ bỗng nhẹ nhàng hơn biết bao. Lần đầu tiên trong đời, mình không còn cảm thấy lạc lõng giữa đám đông, mà ngược lại, thấy một sự gắn kết lạ kỳ.
Cô gái hướng nội và mớ hỗn độn tuổi 22
Điều làm mình tự hào nhất ở tuổi 22 chính là đã một lần đủ can đảm để thử đi trekking cùng những người lạ mới gặp lần đầu tiên trong đời. Mình là một đứa hướng nội toàn thân từ trong ra ngoài. Từ hồi còn đi học là mình đã được gia đình quản lý rất chặt, ba mẹ đưa đón tận nơi dẫu là đi học hay đi ngoại khóa. Do đó nên mình cũng ít giao du với bạn bè, mấy mối quan hệ trên lớp thường chỉ kéo dài đến hết năm học. Đến khi lên đại học thì tình trạng cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Vì nhà ở Sài Gòn, còn bạn bè thì thường ở kí túc xá, nhà mình lại xa, nên ngoài giờ học thì mình cũng lại lóc cóc đón xe buýt để về cho kịp giờ ăn tối, hôm nào mà về trễ hơn giờ cơm là xác định nghe phụ huynh cằn nhằn. Gia đình cũng tạm ổn kinh tế nên mình không cần phải đi làm thêm. Lâu dần mình cũng chỉ còn biết đi học rồi về nhà, tối buồn thì nằm lướt điện thoại, xem phim cho hết ngày. Có lẽ vì vậy mà mình ngại luôn việc kết bạn mới và còn có xu hướng sợ bắt chuyện với người lạ. Ấy vậy mà lần đầu tiên trong đời mình ngồi bên lửa trại, nghe những người lạ kể về câu chuyện của họ, mà tưởng như những người bạn cũ lâu năm gặp lại…
Ảnh minh họa – Rùa chụp trên hành trình trekking Bạch Mộc Lương Tử
Khi những người lạ trở nên thân quen
Mình được add vào một group với khoảng hơn 10 người bao gồm cả tour guide, toàn những cái tên xa lạ. Khúc này máu hướng nội trong mình trỗi dậy, hoang mang vì phải ngủ chung lều với người lạ, sinh hoạt chung với họ trong suốt 2 ngày 1 đêm, nghĩ thôi mà đã muốn bỏ không đi nữa. Nghĩ đi nghĩ lại cuối cùng mình cũng tặc lưỡi “thôi kệ, cũng lỡ book rồi, tới đâu hay tới đó”. Ngày đầu leo núi, mình thở không ra hơi, mấy lần tưởng tắt thở giữa đường leo, xây xẩm mặt mày đủ kiểu, đúng nghĩa một con bánh bèo 22 năm trời chưa từng làm việc nặng. Cũng may được mấy anh chị trong đoàn và tour guide liên tục cho bánh, kẹo, rồi uống điện giải,… Cộng thêm được mọi người động viên mà mình mới lết được tới lán nghỉ lúc 5h chiều, trễ gần 1 tiếng so với lịch trình. Cái cảm giác chill chill ngắm rừng ngắm cây đâu không thấy, chỉ thấy mệt đứt hơi.
Ảnh minh họa – Rùa & những người bạn đồng hành ở lán nghỉ
Ảnh minh họa – Rùa chụp trên những hành trình trekking




