Về Rừng Với Rùa

  • Ngày đăng: 6 Tháng 6, 2025
    Tác giả: rd7
    Danh mục: Chuyện Kể Từ Những Chuyến Đi
    Dưới bầu trời đêm đầy sao, bên ánh lửa bập bùng ấm áp, khoảng cách giữa những con người xa lạ dường như tan biến. Mình nhận ra, ai cũng có những gánh nặng riêng, những nỗi niềm riêng, nhưng khi được sẻ chia, mọi thứ bỗng nhẹ nhàng hơn biết bao. Lần đầu tiên trong đời, mình không còn cảm thấy lạc lõng giữa đám đông, mà ngược lại, thấy một sự gắn kết lạ kỳ.
    Cô gái hướng nội và mớ hỗn độn tuổi 22
    Điều làm mình tự hào nhất ở tuổi 22 chính là đã một lần đủ can đảm để thử đi trekking cùng những người lạ mới gặp lần đầu tiên trong đời. Mình là một đứa hướng nội toàn thân từ trong ra ngoài. Từ hồi còn đi học là mình đã được gia đình quản lý rất chặt, ba mẹ đưa đón tận nơi dẫu là đi học hay đi ngoại khóa. Do đó nên mình cũng ít giao du với bạn bè, mấy mối quan hệ trên lớp thường chỉ kéo dài đến hết năm học. Đến khi lên đại học thì tình trạng cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Vì nhà ở Sài Gòn, còn bạn bè thì thường ở kí túc xá, nhà mình lại xa, nên ngoài giờ học thì mình cũng lại lóc cóc đón xe buýt để về cho kịp giờ ăn tối, hôm nào mà về trễ hơn giờ cơm là xác định nghe phụ huynh cằn nhằn. Gia đình cũng tạm ổn kinh tế nên mình không cần phải đi làm thêm. Lâu dần mình cũng chỉ còn biết đi học rồi về nhà, tối buồn thì nằm lướt điện thoại, xem phim cho hết ngày. Có lẽ vì vậy mà mình ngại luôn việc kết bạn mới và còn có xu hướng sợ bắt chuyện với người lạ. Ấy vậy mà lần đầu tiên trong đời mình ngồi bên lửa trại, nghe những người lạ kể về câu chuyện của họ, mà tưởng như những người bạn cũ lâu năm gặp lại…

    taynguyenduky ruadiscovery ruakechuyen 2 scaledẢnh minh họa – Rùa chụp trên hành trình trekking Bạch Mộc Lương Tử

    Đến năm 4 đại học, cũng như bao bạn bè đồng trang lứa, mình trải qua giai đoạn khủng hoảng sắp tốt nghiệp, deadline chạy đồ án tốt nghiệp, rồi mơ hồ về những dự định tương lai, cũng chẳng biết mình sau này sẽ ra sao, thích gì, muốn làm gì. Đợt đó mình stress đến nỗi mất ăn mất ngủ sụt đi mấy kí mà cũng chẳng có dấu hiệu nào cho thấy sẽ tìm được lối thoát khỏi mớ hỗn độn trong đầu. Tưởng chừng như sắp tuyệt vọng thì mình vô tình lướt thấy ảnh của một bạn chụp khi đi rừng. Ảnh bạn chụp đẹp, những mảnh rừng xanh thẫm hun hút, những mảng rêu trải dài trên các thân gỗ còn đọng sương sớm. Tín hiệu vũ trụ như mách bảo mình đây là lối thoát cho tình trạng của mình ở hiện tại. 2 giờ sáng, mình lần mò đọc từng comment trong bài đăng của bạn, tìm được từ khóa điểm rừng, search thử để tìm thêm thông tin rồi quyết định ngay trong đêm rằng sẽ phải “lên rừng” để chữa lành bản thân. Vì là một người mới hoàn toàn trong bộ môn này, nên mình quyết định là sẽ book tour để đỡ phải chuẩn bị quá nhiều thứ, cộng thêm lỡ có ngất xỉu giữa đường thì có người khiêng xuống núi. Mình cũng cẩn thận hỏi kĩ thêm bên tour để có sự chuẩn bị “ổn” nhất có thể, và thứ đắt tiền nhất mình bỏ ra (ngoài tiền mua tour) là đôi giày để đi leo núi vì theo sự tư vấn từ tour là nên có đôi giày tốt để đỡ đau chân.
    Khi những người lạ trở nên thân quen
    Mình được add vào một group với khoảng hơn 10 người bao gồm cả tour guide, toàn những cái tên xa lạ. Khúc này máu hướng nội trong mình trỗi dậy, hoang mang vì phải ngủ chung lều với người lạ, sinh hoạt chung với họ trong suốt 2 ngày 1 đêm, nghĩ thôi mà đã muốn bỏ không đi nữa. Nghĩ đi nghĩ lại cuối cùng mình cũng tặc lưỡi “thôi kệ, cũng lỡ book rồi, tới đâu hay tới đó”. Ngày đầu leo núi, mình thở không ra hơi, mấy lần tưởng tắt thở giữa đường leo, xây xẩm mặt mày đủ kiểu, đúng nghĩa một con bánh bèo 22 năm trời chưa từng làm việc nặng. Cũng may được mấy anh chị trong đoàn và tour guide liên tục cho bánh, kẹo, rồi uống điện giải,… Cộng thêm được mọi người động viên mà mình mới lết được tới lán nghỉ lúc 5h chiều, trễ gần 1 tiếng so với lịch trình. Cái cảm giác chill chill ngắm rừng ngắm cây đâu không thấy, chỉ thấy mệt đứt hơi.

    taynguyenduky ruadiscovery ruakechuyen 4 scaledẢnh minh họa – Rùa & những người bạn đồng hành ở lán nghỉ

    Buổi tối bên lửa trại là những kỉ niệm ấn tượng và đáng nhớ nhất với mình. Tụi mình ăn đạm bạc, mấy món cháo rồi gỏi rau rừng, kèm với thịt nướng, cơm lam do mấy anh người địa phương chuẩn bị. Chỉ vậy thôi mà tối đó mình ăn nhiều hơn bất kì bữa ăn nào trong đời. Vừa ăn tụi mình lần lượt tự giới thiệu về bản thân, khúc này mình áp lực ngang, tới lượt mình cái như bị mắc nghẹn trong cổ, vậy mà cuối cùng cũng không khó như mình tưởng. Sau đó thì cười nghiêng ngả với mấy trò chơi của mọi người, trong đoàn anh chị nào cũng siêu đáng yêu, thân thiện mà còn lầy lội hết sức. Tối đó do lạ chỗ nên mình khó ngủ, thấy ngoài bếp lửa vẫn còn vài anh chị ngồi nói chuyện, mình cũng ra đó ngồi cùng để hóng chuyện. Ngồi hồi lâu, mình bị cuốn theo những câu chuyện tâm sự của anh chị lúc nào không hay. Đó không phải là những lời xã giao khách sáo, mà là những mảnh đời thật, những trăn trở về công việc, những ước mơ dang dở, cả những tiếng cười giòn tan khi kể về một kỷ niệm ngô nghê thời còn đi học. Dưới bầu trời đêm đầy sao, bên ánh lửa bập bùng ấm áp, khoảng cách giữa những con người xa lạ dường như tan biến. Mình nhận ra, ai cũng có những gánh nặng riêng, những nỗi niềm riêng, nhưng khi được sẻ chia, mọi thứ bỗng nhẹ nhàng hơn biết bao. Lần đầu tiên trong đời, mình không còn cảm thấy lạc lõng giữa đám đông, mà ngược lại, thấy một sự gắn kết lạ kỳ. Thậm chí, mình còn đủ dũng khí để kể một mẩu chuyện nhỏ về nỗi lo lắng tốt nghiệp của mình, và được mọi người lắng nghe, đáp lại bằng những lời động viên, những cái gật đầu đồng cảm. Đêm đó, mình ngủ một giấc thật sâu, có lẽ là giấc ngủ ngon nhất sau chuỗi ngày dài căng thẳng. Sáng hôm sau, mình thức giấc khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua kẽ lá, tiếng chim hót líu lo thay cho tiếng chuông báo thức ồn ào nơi thành thị. Không khí trong lành và mát rượi của buổi sớm ban mai trên núi cao khiến lồng ngực mình như được căng đầy sức sống. Cơ thể vẫn còn ê ẩm sau ngày đầu leo trèo, nhưng tinh thần thì lại sảng khoái lạ thường. Cái mớ hỗn độn trong đầu dường như đã được cơn gió núi thổi bay đi ít nhiều.

    taynguyenduky ruadiscovery ruakechuyen 3 scaledẢnh minh họa – Rùa chụp trên những hành trình trekking

    Chặng đường trekking ngày thứ hai có vẻ “dễ thở” hơn một chút, có lẽ vì mình đã quen với nhịp độ, hoặc cũng có thể vì những câu chuyện, những kết nối đêm qua đã tiếp thêm năng lượng. Tụi mình không còn là những cá thể rời rạc nữa, mà đã thành một đội thực sự. Người đi trước không quên ngoái lại nhìn, đưa tay kéo người đi sau, tiếng cười nói, trêu đùa râm ran cả một khoảng rừng. Mình thậm chí còn chủ động bắt chuyện với một chị trong đoàn, hỏi han về công việc, về những chuyến đi trước đó của chị. Một kỳ tích nữa cho đứa “sợ người lạ” như mình! Và rồi khoảnh khắc đặt chân lên đến đỉnh, mọi mệt mỏi như tan biến. Trước mắt mình là một biển mây trắng xóa bồng bềnh, xa xa là những dãy núi trập trùng hùng vĩ ẩn hiện trong sương. Gió lồng lộng thổi, mang theo hương rừng thanh khiết. Mình hét thật to, như để giải tỏa hết những dồn nén bấy lâu. Cảm giác chinh phục, cảm giác tự do và cảm giác tự hào về bản thân – một đứa “bánh bèo” chính hiệu – đã làm được điều này, thật sự rất khó tả. Nó không chỉ là chinh phục một ngọn núi, mà còn là chinh phục nỗi sợ hãi và sự rụt rè cố hữu của chính mình. Lúc xuống núi, dù chân có chút run run vì thấm mệt, nhưng lòng mình thì lâng lâng một niềm vui và sự mãn nguyện. Chuyến đi kết thúc, tụi mình chia tay nhau với những cái ôm thật chặt và lời hẹn gặp lại trong những cung đường mới. Những gương mặt mới gặp hôm qua giờ đã trở nên thân quen đến lạ.
    Một bản thân rất khác trở về
    Trở về với Sài Gòn ồn ào, mình không còn là con bé rụt rè, hay sợ sệt ngày nào nữa. Đúng là mình vẫn hướng nội, cái đó là “bản chất khó dời”, nhưng mình biết rằng, chỉ cần một chút can đảm, mình hoàn toàn có thể bước ra khỏi cái vỏ ốc an toàn của bản thân, kết nối với thế giới xung quanh và khám phá những điều tuyệt vời. Chuyến trekking đầu đời không chỉ cho mình thấy những cảnh đẹp hùng vĩ của thiên nhiên, mà quan trọng hơn, nó đã giúp mình tìm thấy một phiên bản khác của chính mình – mạnh mẽ hơn, cởi mở hơn và dám thử thách hơn. Deadline đồ án vẫn còn đó, tương lai vẫn còn nhiều mơ hồ, nhưng giờ đây mình đã có thêm niềm tin và động lực. Mình biết rằng, cũng như việc chinh phục ngọn núi kia, chỉ cần mình kiên trì, dũng cảm đối mặt và không bỏ cuộc, mình sẽ tìm được con đường cho riêng mình. Vậy đó, trekking không hề đáng sợ hay khó khăn như mình nghĩ, dù mình là đứa “chúa lười vận động” và “sợ xã hội”. Chỉ cần một xíu can đảm để bắt đầu – can đảm đăng ký một chuyến đi, can đảm làm quen với người lạ, can đảm vượt qua giới hạn thể lực (và cả sự làm biếng) của bản thân. Và tin mình đi, những gì bạn nhận lại sẽ vô cùng xứng đáng, đôi khi còn “lời” hơn cả một khóa học kỹ năng mềm đắt đỏ. Đôi khi, một chuyến đi nhỏ lại có thể mở ra cả một hành trình lớn trong tâm hồn bạn đấy. Còn bạn, bạn đã sẵn sàng cho “cú liều” đầu tiên của mình chưa? Tây Nguyên Du Ký – 1 (Du Ký – Chuyện kể từ những chuyến đi)