Người porter ở vùng cao
Những em bé
Nhờ cái thời tiết lạnh có chừng mấy độ đó, tụi mình dễ bắt gặp những em bé vùng cao có đôi má hồng hồng, khiến người ta nhìn và dễ yêu. Trẻ em vùng cao thường có đôi mắt sáng trong. Chúng hay cười khach khách khi đang nô đùa, chả để ý lắm đến việc có ai đang nhìn không. Có mấy bận người ta thấy chúng mặt lấm lem bùn đất, miệng còn dính chút sữa, cái nhìn xa xăm vô tư lự. Cái rồi, trong một phút chốc, người ta chợt ước mình cũng được hồn nhiên như một đứa trẻ vùng cao.

Cô ơi, chú ơi, mua nước không?
Nếu mà có dịp đi leo núi, trải nghiệm cảnh thiên nhiên hùng vĩ ở Việt Nam mình, để thả hồn sau mấy ngày bận tối mắt tối mũi. Thì dễ lắm, một thoáng quay đầu lại, tụi mình lại gặp vài đứa trẻ vùng cao. Có thằng nhỏ chừng đâu 8 tuổi, nhỏ xíu người. Có cô bé mặt trái xoan, e thẹn cười bẽn lẽn. Sau lưng mấy em là đang gùi một giỏ tre, hay một xô nhựa chứa đầy các lon nước ngọt.
“Cô ơi, chú ơi, mua nước nha!”

Người porter ở vùng cao
Người ở vùng cao họ thường ít nói lắm, nhất là khi gặp nhiều người lạ. Công việc chính của họ thường là làm nương rẫy, thủ công, hoặc khuân vác đồ, còn được gọi là porter. Những người porter ở các vùng núi cao hay đi với nhau trong một gia đình, già trẻ lớn bé đủ cả. Họ mang trên vai đồ của khách, họ nấu cơm, nấu nước sôi, chuẩn bị lán ngủ. Có một đợt, chìa tay đưa cho một cậu nhỏ porter đang đứng với mẹ một thanh kẹo. Cậu bé cười tíu tít, quay đi. Tới đoạn đường về cậu khoe “bình thường cháu chỉ ăn măng là chính”.

Du lịch ở vùng cao
Du lịch phát triển hơn ngày xưa, vì vậy mà người ở vùng cao cũng được tạo điều kiện hơn. Điển hình ở Hang Táu, vẫn còn là một nơi hoang sơ, không điện, không sóng điện thoại, nguồn nước chính là ở suối. Tụi mình hay tìm về những nơi như vậy, ít người, và lấy đó làm chất liệu bình yên. Người ở vùng cao lại cần những sự đủ đầy của tiện nghi vật chất, trường học cho trẻ, thức ăn ngon.

Vậy là, việc người ta du lịch, khám phá, tò mò cũng là sự thăm thú ý nghĩa cho người dân, chẳng hạn như ở những vùng núi cao Tả Liên Sơn, Lùng Cúng, Bạch Mộc Lương Tử, … Có khi là tạo công ăn việc làm cho những porter. Có khi là san sẻ một câu chuyện hay. Có khi là trao tặng một thanh kẹo.
Còn tụi mình, tụi mình có gì? Có khi là niềm vui lúc nghe được giọng cười khach khách của mấy đứa nhỏ vùng cao.



